DMCA.com Protection Status

Điều gì đang trói buộc cuộc đời bạn? Câu hỏi tại sao?

troi-buoc-cuoc-song-1

Hôm nay, tôi nói chuyện điện thoại với một người bạn. Cô ấy kể năm 2012 đề xuất sếp tăng lương cho mình, nhưng thật ra cô mới nhảy việc được 3 tháng. Cô ấy muốn kết hôn vì năm nay đã 27 tuổi, bạn trai cô cũng là một người dư giả, nhưng hai người yêu nhau chưa được 1 tháng, còn chưa lên giường tới 2 lần, cô ấy phải học lái xe, học tiếng pháp. Nhưng cô ấy thật sự không thích học, cô ấy chỉ thích nuôi thú cưng. dẫu vậy đó vẫn là kỹ năng sinh tồn cần có nên cô ấy phải học. Chờ cô ấy kể lể xong tôi mới hỏi: “ Này cô nương, cậu có thấy mệt không? “.

xa-hoi
Suốt quá trình trưởng thành, bạn không ngừng được dạy dỗ, được lên kế hoạch và phải tiếp nhận những tiêu chuẩn mà người khác giao phó. Chính sách báo, truyền hình, truyền thông và cả xã hội đã đóng khung tiêu chuẩn hạnh phúc cho bạn. Bạn cố sức nhón chân để tiến gần đến tiêu chuẩn đó, cố gắng ép cái khung của mình thành khung vuông tiêu chuẩn. Cạnh trên là phải học thành tài, đỗ vào trường đại học danh tiếng, cạnh dưới là phải kiếm được nhiều tiền, mua nhà mua xe, cạnh trái là cần kết hôn trước 30 tuổi, nếu là phụ nữ phải cưới được người giàu có, còn là đàn ông phải lấy được cô vợ xinh xắn ưa nhìn, rồi có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cạnh phải là có công việc ổn định, lương cao, cả đời không cần lo lắng chuyện cơm ăn áo mặc. 
Bạn cứ ngỡ mình sẽ được an toàn, rằng cuộc đời như thế mới thật tốt đẹp và hoàn mỹ, nhưng sự thật thì không phải như vậy. Tôi biết nhiều người đã kết hôn, có nhà, có xe vẫn chẳng cảm thấy hạnh phúc, họ tự bó buộc mình trong khuôn khổ, chỉ cảm thấy ngột ngạt rồi cay đắng nhận ra những gì mình đang theo đuổi không phải điều mình thật sự mong muốn. Họ chưa từng tự mình tư duy, tự mình suy ngẫm xem cuộc sống mình cần có hình dạng như thế nào.
thoi-gian
Thực tế, cuộc sống mỗi người đều là hai điểm trên một đường thẳng, là quá trình đi từ điểm sinh tới điểm diệt, cảm giác an toàn bạn khát khao chẳng qua chỉ là hy vọng quãng đường sinh tử đó bình an hơn, bớt gập ghềnh, bớt quanh co hơn mà thôi. Cuộc đời vốn là một hành trình, điểm đích luôn chỉ có một, cái chết. Hành trình của một số người ngập tràn màu sắc và muôn vàn cảnh đẹp, còn hành trình của nhiều người khác lại chỉ là một màu buồn tẻ vô vị, bạn muốn hành trình của mình như thế nào?
Từng có người anh lớn tuổi nói với tôi, nếu có cơ hội, ba mươi tuổi đi du học cũng không quá muộn, quan trọng là đi để trải nghiệm, có thêm kinh nghiệm sống. Tôi rất đồng tình với cách nghĩ của anh ấy, nhưng tôi thấy nhiều người lại cho rằng, ba mươi tuổi còn đi du học thì không thể tin được, học xong cũng đã già rồi, lỡ hết việc kết hôn, sinh con, tìm việc làm, như vậy cả đời chỉ có khổ,…
Suy nghĩ của bạn sao cứng nhắc vậy? Điều gì đang trói buộc suy nghĩ, trói buộc cuộc đời bạn? Trong thời đại bội thực thông tin, mỗi khắc, mỗi giây lại có tin tức mới xuất hiện như hiện nay, tư duy độc lập quan trọng hơn hết thảy những thứ khác.
troi-buoc-cuoc-song-1
Tôi không hiểu vì sao nhiều người lại sống tính toán đến như vậy? Cuộc đời thật sự không nên quá tính toán! Có người nói: “ Chỉ sống được một lần. phải sống sao cho xứng đáng.” “Xứng đáng” chính là đừng quá kiềm chế nhu cầu bản thân, cần lắng nghe tiếng lòng mình, sống đúng với những gì mình muốn. Vừa đi học vừa kết hôn sinh con không được sao? Học xong lớn tuổi rồi mới kết hôn, sinh con thì có vấn đề gì? Mà cả đời này sống độc thân không sinh con đẻ cái cũng có làm sao? Lẽ nào bạn không hạnh phúc? Cuộc đời bạn cần người khác khen “tốt” thì mới thành tốt sao? Cảm giác an toàn của bạn xuất phát từ những tiêu chuẩn xã hội này quy định chăng? Hạnh phúc của bạn dựa vào ánh mắt ngưỡng mộ hay đố kỵ của người khác thôi sao?” Những người mạnh mẽ thật sự là những người phóng khoáng. Họ chỉ lắng nghe và chịu trách nhiệm với tiến lòng mình trong hành trình dài của cuộc đời.
Trên đời này vốn không có cảm giác an toàn mà nhiều người nghĩ chỉ là giả. Đặc biệt phụ nữ rất dễ chìm đắm trong ảo tưởng an toàn. Chúng ta nhận thức sự vật hầu hết thông qua tin tức và quảng cáo bên ngoài mà thiếu mất năng lực đánh giá cũng như tư duy độc lập, rất dễ hình thành thói quen gắn mác an toàn cho chính mình. Có nhà là an toàn, có tiền là an toàn, có công việc ổn định là an toàn, có một người bạn trai hiền lành chất phác là an toàn, kết hôn rồi là an toàn, có con rồi là an toàn….
y-nghia-cua-su-cho-doi
Nhưng cảm giác an toàn đích thực không đến từ giá trị vật chất bên ngoài, mà từ bình yên và đủ đầy trong tâm hồn, từ tự tin cá nhân và tâm thái bình thản với cuộc sống. Muốn đạt những điều đó, bạn phải dần tích lũy kinh nghiệm sống, phải nếm trải khó khăn, vất vả của cuộc đời, phải trải qua rất nhiều chuyện, gặp rất nhiều người. Bạn thân mến, đừng vội, hãy chậm lại nào, như vậy bạn mới thật sự cảm thấy an toàn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *